TÌNH YÊU TUYỆT ĐẸP TRONG THỜI CHIẾN CỦA NỮ LÁI XE TRƯỜNG SƠN VÀ CHÀNG CÔNG BINH


Từng viết 40 bức thư gửi người yêu trong 6 năm xa nhau giữa b.o.m đ.ạn Trường Sơn nhưng không được hồi đáp, đến nay khi đã ở tuổi xế chiều ông Trần Công Thắng (SN 1946, Hà Nội) và bà Nguyễn Thị Nguyệt Ánh (SN 1948, Hưng Yên) - nữ lái xe Trường Sơn năm ấy vẫn kể cho nhau nghe chuyện chiến trường.


Năm 1973, sân bay Bạch Mai vang vọng tiếng động cơ ầm ào chuẩn bị cho lễ duyệt binh, nhưng trong lòng người lính trẻ Trần Công Thắng , chỉ có một thanh âm duy nhất - nhịp tim dồn dập vì sắp được gặp lại người con gái mình yêu.
Đạp chiếc xe cũ kỹ giữa cái nắng gay gắt, ông mang theo sự hồi hộp khi sau 6 năm chiến tranh, b.o.m đ.ạn chia lìa, ông gặp lại người yêu - bà Nguyệt Ánh - nữ lái xe Trường Sơn.
Dừng lại trước cổng doanh trại, ông Thắng nhờ người cảnh vệ nhắn giúp muốn gặp cô Ánh - lái xe Trường Sơn. Bên trong, khi vừa nghe tin có người tìm, bà Ánh hối hả chạy ra, hơi thở gấp gáp, bàn tay siết chặt vạt áo.
Gặp lại người yêu, chàng công binh nhìn sâu trong đôi mắt ngấn lệ của người yêu, khóe mắt cũng cay xè. Sáu năm chờ đợi, những lá thư gửi đi không hồi đáp, những lần suýt bỏ mạng nơi chiến trường - tất cả vỡ òa trong giây phút ấy.
Ông nhẹ nhàng hỏi "Em còn yêu anh không?", bà Ánh nghẹn ngào, nắm lấy bàn tay người đàn ông thật chặt.
Nửa thế kỷ trôi qua, ông Thắng siết nhẹ bàn tay vợ, đôi mắt già nua vẫn ánh lên tình cảm như ngày nào.
"Ngày hôm ấy tôi không dám chắc phần thắng rằng cô ấy còn chờ tôi, vì thanh xuân của người con gái ngắn ngủi, còn tôi lại không rõ sống ch*t", ông Thắng nói.
Theo: Dân Trí

HẸN HÒ YÊU THƯƠNG TUỔI 70


Hẹn hò yêu thương ở độ tuổi 70 cũng có sự thú vị riêng sự thú vị của sự kết nối chân thành, của việc tìm thấy một người hiểu được hành trình của bạn và sẵn sàng cùng bạn bước vào hành trình yêu thương hẹn hò mới.


Việc hẹn hò yêu thương ở độ tuổi 70 của một số người tràn ngập những mối quan hệ chân thành. Vấn đề không còn là gây ấn tượng với người khác bằng sự giàu có về vật chất hay sức mạnh thể chất nữa. Thay vào đó, đó là việc chia sẻ kinh nghiệm, mang đến sự thoải mái và tận hưởng sự đồng hành của nhau.
Quan niệm phổ biến hiện nay có vẻ như là sự lãng mạn chỉ dành cho người trẻ. Khi già đi, trái tim chúng ta trở nên chai sạn, đam mê nguội lạnh và ta quan tâm đến sự thoải mái khi ở một mình hơn là tình bạn. Điều này hoàn toàn trái ngược với thực tế của nhiều người khác đang hẹn hò ở độ tuổi 70.
Trái tim chúng ta không trở nên chai sạn theo tuổi tác, nó trở nên nhẹ nhàng hơn, hiểu biết hơn. Chúng ta đã vượt qua giông bão, chứng kiến sự thăng trầm của cuộc sống và dần nhận ra vẻ đẹp của tình yêu chân chính. Niềm đam mê của chúng ta không hề mất đi, nó chỉ trở nên tinh tế hơn thôi.
Chúng ta đang sống trong một xã hội mà tuổi tác thường đi đôi với sự suy yếu. Nhưng tuổi tác cũng có thể có nghĩa là sự trưởng thành, trí tuệ và mục đích sống mới. Hẹn hò yêu thương ở độ tuổi 70 không phải là giải thưởng an ủi. Đó là phần thưởng cho một cuộc sống tốt đẹp.
Cuối cùng, hãy chấp nhận sức mạnh của sự yếu đuối. Việc cởi mở về nỗi sợ hãi và hy vọng của mình đã cho người khác cơ hội làm điều tương tự. Nó thúc đẩy mối liên kết sâu sắc hơn dựa trên sự hiểu biết và tôn trọng lẫn nhau.
Nếu bạn thấy mình không phải là tuýp người thích thoải mái một mình, nhưng không chắc chắn về việc bước vào thế giới hẹn hò yêu thương khi đã 70 hoặc hơn, hãy nhớ điều này: khả năng yêu thương và đồng hành của bạn không giảm sút theo tuổi tác và thời gian.

VĂN HÓA LÀ HỒN CỐT CỦA DÂN TỘC

 Văn hóa còn thì dân tộc còn và ngược lại, văn hóa mất thì dân tộc mất” bởi văn hóa chính là hồn cốt tinh thần của dân tộc. Có vai trò “soi đường cho quốc dân đi”, văn hóa đúng nghĩa là những giá trị tinh túy nhất được trưng cất trở thành những giá trị cao đẹp, đặc sắc nhất, nhân văn và tiến bộ nhất của một dân tộc.



Người có văn hóa là người có đời sống tâm hồn phong phú, không phải chỉ có ăn ngon, mặc đẹp mà phải được sống trong tình thương và lòng nhân ái, lẽ phải và công bằng... Ngược lại những thói hư, tật xấu, sự bỉ ổi chính là vô văn hóa, sự lớn hèn, vị kỷ, lòng tham, sự vô cảm trước cuộc sống, trước đồng loại chính là sự phi văn hóa, phản văn hóa.
Việt Nam là một đất nước có bề dày truyền thống lịch sử lâu đời, một dân tộc văn hiến, trọng hiền tài, nhưng những kẻ làm chương trình để một đứa trẻ phát biểu về văn hóa như kẻ thất học là không thể chấp nhận. Những kẻ tự gặm nhấm tâm tư, đề cao cái tôi, lấy tiểu xảo, lấy sự kỳ quặc thay cho tài năng, sự lao động nghệ thuật nghiêm túc, họ cho đó là đổi mới, là sáng tạo, là siêu nghệ thuật...coi sáng tạo văn hóa nghệ thuật như một thú vui, giải trí, một cuộc chơi thỏa mãn những cảm nghĩ của cá nhân mình…
Những con người tư duy ở đáy của xã hội sẽ không nhận thức được văn hóa là giá trị sáng tạo tinh hoa, tinh túy; là hồn cốt, sinh khí; là động lực, là sức mạnh tinh thần to lớn của dân tộc. Văn hóa còn là dân tộc còn. Văn hoá soi đường cho quốc dân đi.

Lời xin lỗi của CCB Nguyễn Văn Sơn

  Tôi Nguyễn Thanh Sơn

Link FB của tôi: https://www.facebook.com/profile.php?id=100068202041936

Xin lổi toàn thể cán bộ tỉnh Đăk nông
Và nhân dân toàn quốc
Đặt biệt là Anh chị em đồng đội CCB
Ngày 25 vừa qua tôi có đến hội trường UBND xã nhân cơ
Huyện Đăk R lấp tỉnh Đăk nông để phản ánh và có những câu chửi bới hồ đồ
Tôi xin lổi tất cả cán bộ trong tỉnh và một số cán bộ xã nhân cơ.cùng nhân dân cả nước
Nhưng thật lòng tôi không thể nào khác hơn
Vì từ năm 2013 đến nay khi phát hiện con trai lớn bị bệnh tim bẩm sinh hoàn cảnh khó khăn gà trống nuôi 2 con ăn học . bệnh viện tim TP HCM
Có hướng dẫn cho tôi về địa phương xin xét hoàn cảnh khó khăn để cho con tôi có được thẻ bảo hiểm hộ nghèo.
Xem tại Diễn đàn CCB Việt Nam https://quansu.forumvi.com/t1276-topic#1732



Để bệnh viện tim chữa trị miễn phí cho cháu.
Và từ đó tôi đã làm đơn gửi từ thôn lên xã và huyện đến tỉnh và đài truyền hình Đăk nông
Và đã có công văn gửi về xã xem xét giải quyết giúp đỡ cho con tôi.. nhưng hơn 10 năm qua chúng nó cố tình trù dập không giải quyết. Lý do là chấm điểm không thuộc hộ nghèo.
Trong khi tôi chỉ đi giăng câu thả lưới kiếm tiền nuôi con
Còn những hộ cuộc sống ổn định hơn gia đình tôi thì chúng nó xét cho hộ nghèo. Thậm chí có hộ ở gần nhà tôi là thanh niên. Thì họ lại xét cho hộ nghèo cho nhà. Xong họ bán đi
Nơi khác sinh sống vài năm trở về thì thôn xã lại xét cho hộ nghèo và cho vay vốn làm ăn
Trong khi tôi là CCB đang thờ cúng Bà Mẹ Việt Nam Anh Hùng mười mấy năm qua tôi xin giải quyết hộ nghèo và xin được vay vốn ngân hàng chính sách. Để tạo việc làm cho con vì con bệnh tim không thể lao động nặng
Vậy mà mười mấy năm qua
Bọn khốn nạn không giải quyết
Chánh sách hộ nghèo và vay vốn ngân hàng là của nhà nước. Chứ đâu phải của mã cha chúng nó đâu.
Còn nói về chấm điểm thì lũ khốn nạn nó chấm mã mẹ nó
Có khác gì lũ giặc nội xâm
Hiện nay con trai lớn của tôi 27 tuổi đã chết trong đau khổ vì căn bệnh tim bẩm sinh không thể mỗ được. Và tôi không thể nào chịu được nỗi đau khổ này
Tôi mong rằng cán bộ cấp huyện và tỉnh về xã nhân cơ điều tra cách làm việc của cán bộ địa phương xem có phải chúng nó là một lũ khốn nạn hay không.. và thời gian qua cán bộ bí thư chủ tịch phó chủ tịch ở xã nhân cơ đã bị khởi tố hình sự.hết
Vì vậy tôi xin tất cả cán bộ và nhân dân cả nước hãy hiểu và thông cảm cho tôi với những lời nói trên . tôi vô cùng cảm ơn
Hiện tại tôi chỉ muốn chết để không phải đau đớn và nhìn thấy lũ khốn nạn trù dập cha con tôi



Thân thế đáng ngờ của ‘Hộ pháp Kim Cang’ đi theo ‘thầy Thích Minh Tuệ’, lật tẩy mục đích thật sự

 Tác giả: An An

Thư của Chủ tịch nước gửi thiếu niên, nhi đồng nhân dịp Tết Trung thu


 

Chủ tịch nước Nguyễn Xuân Phúc. Ảnh: TTXVN.

Nhân dịp Tết Trung thu năm 2022, Chủ tịch nước Nguyễn Xuân Phúc đã gửi thư chúc mừng các cháu thiếu niên, nhi đồng. Báo Quân đội nhân dân trân trọng giới thiệu toàn văn thư của Chủ tịch nước:

Các cháu thiếu niên, nhi đồng yêu quý!

Nhân dịp Tết Trung thu, bác thân ái gửi đến các cháu thiếu niên, nhi đồng Việt Nam trong nước và ở nước ngoài, cùng các cháu người nước ngoài ở Việt Nam những tình cảm thương yêu nhất.

Năm nay, các hoạt động kinh tế-xã hội và đời sống sinh hoạt của người dân trên khắp đất nước ta đang trở lại trạng thái bình thường. Tết Trung thu-Tết Thiếu nhi lại về với đúng ý nghĩa là Tết đoàn viên, các cháu được quây quần bên gia đình cùng các bạn phá cỗ, trông trăng, rước những chiếc đèn lồng xinh xinh, chơi những trò chơi cổ tích và mơ ước những điều tốt đẹp. Bác hiểu rằng, còn nhiều cháu thiệt thòi, kém may mắn trong cuộc sống, không được hưởng một cái Tết Trung thu đúng nghĩa và trọn vẹn. Song bác tin các cháu dù ở hoàn cảnh nào đều luôn có tinh thần lạc quan, cố gắng vượt khó, vươn lên trong học tập và trong cuộc sống.

Bác cũng rất xúc động và tự hào khi liên tục nhận được tin vui, các cháu đã vượt qua nhiều khó khăn, luôn tự giác trong học tập, chăm ngoan, biết giúp đỡ bố mẹ, ông bà, làm nhiều việc tốt. Nhiều cháu giành giải thưởng cao trong các kỳ thi quốc gia và quốc tế; nhiều cháu đã trở thành những công dân dũng cảm, quên mình cứu người bị nạn, là những bông hoa đẹp cho đời. Bác gửi lời khen ngợi các cháu vì những thành tích cao trong học tập, sự cố gắng trong cuộc sống và những đóng góp cho cộng đồng. Mong các cháu tiếp tục phát huy truyền thống vẻ vang của thiếu niên, nhi đồng Việt Nam!

Các cháu thiếu niên, nhi đồng yêu quý!

Trung thu năm nay, bác mong mỗi trẻ em đều được vui Trung thu đầm ấm cùng những người thân yêu của mình. Mỗi gia đình, các cấp, các ngành và toàn xã hội, bằng trách nhiệm, tình thương yêu cần tiếp tục có nhiều hành động thiết thực hơn nữa, chăm lo cho các cháu thiếu niên, nhi đồng trong ngày Tết Trung thu, đặc biệt đối với các cháu nhỏ mồ côi, các cháu gặp hoàn cảnh khó khăn, các cháu ở vùng sâu, vùng xa, biên giới, hải đảo để tất cả các trẻ em đều được quan tâm phát triển toàn diện, được sống trong tình yêu thương, môi trường sống an toàn, lành mạnh.

Các cháu hãy luôn cố gắng chăm ngoan, học giỏi, vâng lời ông bà, cha mẹ, thầy cô giáo, thực hiện tốt Năm điều Bác Hồ dạy, rèn đức, luyện tài, để mai này trở thành người công dân ưu tú cho xã hội, góp phần xây dựng đất nước, làm rạng danh dân tộc Việt Nam, đưa đất nước ta “bước tới đài vinh quang để sánh vai với các cường quốc năm châu” như Bác Hồ đã đặt trọn niềm tin vào các cháu.

     Mong các cháu cố gắng

     Thi đua học và hành

     Tuổi nhỏ làm việc nhỏ

     Tùy theo sức của mình

     Các cháu hãy xứng đáng

     Cháu Bác Hồ Chí Minh.

     Cuối thư, bác gửi đến các cháu muôn vàn tình thương yêu và hy vọng!

     Thân ái!

Con đường mùa hạ

 Có lẽ chẳng ai để ý là mùa hè đã đến nếu như không giật mình nghe thảng thốt một tiếng ve. Trở về ngôi chợ  quê, tôi có dịp về với con đường tuổi nhỏ. Con đường mùa hạ.


Ôi! Hai mắt choáng ngợp trước một màu rực đỏ của hoa phượng vĩ. Cứ ngỡ như ai đó đem lửa đốt cháy từng khóm mây ở giữa nền trời xanh trong đầy nắng này. Nắng rắc vàng, rải mật lên các tán bàng xanh mướt mượt. Trước mắt tôi hiện ra con đường quen thuộc, hai bên đường rực trời một màu phượng vĩ và màu tim tím dịu nhẹ của hoa bằng lăng. Khoảng ba mươi phút nữa là đợt ve thứ hai trong ngày sẽ vang lên. Hơn mười lăm năm tuổi thơ sống với con đường, tôi thừa sức để thấu hiểu được quy luật đó.
"Ai đem lửa đốt giữa trời
Cháy lên màu phượng tàn rơi đỏ đường"
Tôi vừa nhẹ bước vừa lẩm nhẩm hai câu thơ vừa nghĩ ra, gọi là "tức cảnh sinh tình" mà.
Con đường này dài hơn một trăm mét và cũng dài hơn hàng chục lần tuổi thơ tôi đã qua. Bên trái đường là rờm rợp màu hoa phượng, bên phải là màu tím dịu êm của bằng lăng xen kẽ những nụ trắng li ti của cây trứng cá và từng túm lá mỡ màng thanh xuân của cây bàng.
Đã cuối tháng năm, đầu tháng sáu giữa hè, cũng là lúc phượng nở rộ. Năm cánh hoa mỏng nhẹ, mát mượt như nhung, đỏ như môi hồng thiếu nữ. Từng nhụy vàng nhỏ li ti túa hương thoang thoảng. Từng bông một túm tụm, chi chít kết thành chùm lửa lớn quây tròn như cái thúng. Lá rụng dần và chỉ còn thấy rực rỡ toàn hoa là hoa. Đứng từ dưới nhìn lên, len lỏi cả nền trời xanh lốm đốm chỉ thấy rực một màu hoa phượng như dải mây hồng thắm lúc hoàng hôn. Bên dưới đất, xung quanh các gốc phượng xen lẫn với màu nâu của đất của lá cành khô là lấm tấm thảm loang lổ đỏ của những cánh phượng xinh xinh. 
Ôi! Tàn lửa. Năm cánh vẫn hướng lên trời, tươi thắm như nụ cười trẻ nhỏ. Tôi phải nhón chân thật nhẹ nhàng để không dẫm phải hoa rụng. Nhìn thấy trong mắt mình rực lên một màu phượng vĩ mà thấy tiêng tiếc một cái gì đó tinh khôi, thanh khiết vừa rụng xuống. Vô tình có cơn gió mùa hạ thoảng qua. Từ trên trời từng cánh phượng chao nghiêng, nhẹ nhàng hạ cánh như mưa ngâu cánh phượng. Ai đó may mắn được chứng kiến khung cảnh đó chắc sẽ thật khó quên. Chen lẫn trong khóm rực của hoa phượng là những chồi nõn búp xanh non, tròn trịa như ngón tay trẻ thơ.
Trước mắt tôi cả một con đường phủ đầy kỷ niệm. Hai bàn tay mải mân mê, vuốt nhẹ lên từng cánh phượng mượt mà quên mất tiếng ve đã cất lên tự bao giờ. Dàn đồng ca mùa hạ cất lên khúc du dương buồn bã. Tôi rảo bước về phía có tiếng ve nồng nhiệt nhất. Những "cô ca sĩ" thể hiện hết mình giọng hát trong trẻo đến cháy lòng đó. Bên phải con đường hoang hoải một màu tím dịu nhẹ của bằng lăng.
Dường như có sự kết hợp hài hòa, bù trừ nhan sắc của tự nhiên: một bên con đường tôi yêu là màu rực lửa của hoa phượng còn một bên là cái dịu nhẹ, êm đềm, thanh thoát của bằng lăng tim tím. Bức tranh có sự kết hợp hài hòa của hai loại sắc màu. Đúng là một "người họa sĩ Tạo hóa" tài ba đã biết cách sắp đặt, phối màu cho vẻ đẹp trầm mặc đó. Hoa bằng lăng ban đầu mới nở có màu phơn phớt tím, tím nhạt giống màu ti gôn. Sau khoảng vài ba ngày là một màu tím đậm, tím như mây cuối chiều xa. Khi gặp mưa hay sắp rụng thì sắc tím của những cánh hoa nhạt dần. Hoa bằng lăng có hai loại: một loại sáu cánh, một loại bảy cánh, ở giữa những chiếc nhụy vàng tua tủa túa hương trông như những cái tua cảm giác của loài ong bò vẽ. 
Vào mùa này thì chỉ sau phượng, bằng lăng là "á hậu" thoải mái phô diễn nhan sắc thủy chung của mình trước những loài hoa ong bướm khác mà kiêu hãnh dưới cái nắng rưng rức mùa hè. Giá như hoa đừng rụng thì đẹp biết bao! Tôi thầm nghĩ vẩn vơ như thế. Nhưng một sự thật phũ phàng là mọi vẻ đẹp đều chóng tàn, nhưng thay vào đó là quy luật của sự thay thế. Mãi triết tự vu vơ, tôi vô tình dẫm lên một cánh bằng lăng, hai chân khẽ thụt lại phía sau. Có lẽ mọi vẻ đẹp chỉ nhất thời không có cái gì là vĩnh viễn. Bản chất của cái đẹp là ở trong sự nhất thời đó.
Lại triết lý lung tung khiến tôi quên mất mặt trời đã đứng bóng. Tiếng ve thảng thốt và tắt dần. Chỉ còn một mình tôi đứng giữa con đường phủ dày thời gian, lòng xốn xang giữa hai bờ kỷ niệm.        
Có tiếng ai đó trong tôi khẽ thốt lên:
Phượng ơi! Sao mà rực trời đến thế!
Bằng lăng ơi! Sao mà dịu dàng đến thế!
Nghe trong nắng tiếng trở mình của một cơn gió nhẹ. Cạnh gốc đa sỉn màu thời gian, một con ve già vừa lột xác...
Hoàng Nghĩa

Theo http://ailaongayxua.weebly.com/

CỜ TỔ QUỐC, ẢNH BÁC HỒ - CHỈ CẦN THẾ THÔI LÀ THÀNH BUỔI KHAI GIẢNG TRANG NGHIÊM

 CỜ TỔ QUỐC, ẢNH BÁC HỒ - CHỈ CẦN THẾ THÔI LÀ THÀNH BUỔI KHAI GIẢNG TRANG NGHIÊM




Hình ảnh ghi lại buổi khai giảng cách đây 3 năm tại một điểm trường tại Nam Trà My. Nhìn trên ảnh có thể thấy áo đồng phục trắng các cháu lớp lớn may mắn được mặc. Còn các cháu nhỏ nhỏ thì cứ ở nhà mặc gì nay đi khai giảng mặc như thế. 100% mặt mũi chân tay vẫn lấm lem bùn đất. Thi thoảng có bé được vẫy một chiếc cờ Tổ Quốc nhỏ xinh.
23 em được ngồi trên ghế, còn 7 bạn nhỏ còn lại ngồi tạm dưới đất. Tuy thiếu thốn đủ thứ nhưng cờ tổ quốc to và ảnh Bác Hồ là thứ luôn có. Chỉ cần như vậy là thành buổi khai giảng năm học mới đầy trang nghiêm.
Đây không chỉ là điểm trường duy nhất khó khăn như này, mình tin rằng trên khắp dải đất chữ S có rất nhiều nơi đón năm học mới với cái nghèo, sự thiếu thốn bủa vây. Trong số các em bé có mặt, chắc chắn có đứa sáng nay đến trường chưa có gì bỏ vào chiếc bụng đói. Nhưng lại nhắc lại câu nói muôn thuở, rằng luôn tin là cứ được đi học là có tương lai, vậy nên con đường phía trước sẽ càng ngày càng tươi sáng.
-Panda-
Ảnh: Trà Thị Thu

KHÔNG ĐƯỢC “HỖ TRỢ” SAO MÀ PHẢI LĂN TĂN?

 Hoa Sen

        Thời buổi cách mạng công nghiệp 4.0, internet đến từng nhà nên việc gì người ta cũng có thể đăng lên mạng được để cộng đồng mạng nhận xét, đánh giá vấn đề. Gần đây, mấy anh chị của Hội nhà văn tỏ ra “thất vọng” vì chính quyền Hà Nội không đồng ý đề nghị hỗ trợ vé máy bay cho các nhà văn trẻ của thành phố dự Hội nghị cây bút trẻ diễn ra cuối tuần này cũng đã thấy “lên đèn trên cõi mạng”. Thêm nữa, anh Thiều, Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam cho rằng đây còn là một phép thử với các địa phương trong việc thực hiện chủ trương của Đại hội XIII và Hội nghị văn hóa toàn quốc mới diễn ra năm ngoái.

        Trước hết cần phải thấy quan điểm nhất quán của Đảng, Nhà nước ta coi “văn hóa soi đường cho quốc dân đi” là cực kỳ chính xác. Vậy nên với những người văn nghệ sĩ mang tâm hồn rộng mở, sáng tạo vì đất nước, vì nhân dân cũng không nên trọng cái tiểu tiết “hỗ trợ kinh phí” quá mà làm lấn át mất cảm xúc tự nhiên. Bởi cái chất nghệ sĩ chân chính trong mỗi con người luôn biết lấy đời sống tinh thần của quảng đại quần chúng nhân dân là mẫu số chung lớn nhất, là nguồn cảm hứng bất tận cho sáng tác.


        Còn nhớ những năm đất nước gian khó trong chiến tranh, lớp lớp những cây bút  đã bám sát chiến trường, bám sát bộ đội, vượt qua mưa bom, bão đạn, bất chấp có thể hy sinh cả thân mình để đi sâu, đi sát, lăn lộn cùng bộ đội rồi từ đó mới “thai nghén và sinh ra” được những tác phẩm để đời, mang đậm hơi thở thực tiễn. Và chính họ đã minh chứng sinh động cho sự thấu triệt sâu sắc quan điểm “văn hoá soi đường cho quốc dân đi”.

        Trong khi, 27 nhà văn trẻ được gọi là “của Hà Nội” thì chỉ có 03 nhà văn là hội viên của Hội nhà văn Hà Nội thôi. Việc Hội nhà văn Việt Nam triệu tập các nhà văn trẻ này không thông qua Hội nhà văn Hà Nội (không phải tất cả 27 nhà văn được gọi là “của Hà Nội” được Hội nhà văn Hà Nội cử đi tham dự Hội nghị trên). Chưa kể đến việc không có mục nào thuộc ngân sách nhà nước giành để chi hỗ trợ việc đi dự hội nghị của các nhà văn trẻ không phải hội viên của Hội nhà văn Hà Nội.

        Vậy thì nay, như nhà văn Quang Thiều đã nói: “Vẫn biết Hà Nội đang nước sôi, lửa bỏng”, nhất là Thủ đô cũng vừa bước qua đại dịch, nguồn kinh phí nhất thời còn phải lo nhiều mặt, trong đó lấy khôi phục sản xuất làm trọng thì các cây bút trẻ cũng đâu thể vị tất lấy tiểu tiết ấy mà lại thấy phiền lòng./.

CÁI GIÁ CỦA ĐỘC LẬP NHỜ BAN ƠN

 Loa Phường

 

Mới đây, màn ăn mừng sau khi giành huy chương bạc của vận động viên điền kinh Felisberto De Deus người Timor Leste khiến nhiều người Việt xúc động. Cụ thể, sau khi giành huy chương bạc trong nội dung 10.000m nam tại SEA Games 31, vận động viên người Timor Leste đã nở nụ cười vui mừng, khoác trên vai lá quốc kỳ của quê hương mình. Đặc biệt, trên tay anh vẫn giữ chặt lá cờ Việt Nam như một lời cảm ơn tới cổ động viên Việt Nam vì đã tiếp thêm sức mạnh cho anh dù phải thi đấu ở nơi đất khách quê người.

 


Thi đấu trên sân khách, không bạn bè, không người thân, không cổ động viên đến từ quê hương, các cầu thủ dường như đã thiếu đi phần nào ngọn lửa tiếp sức. Sau khi về đích, vận động viên Timor Leste đã chạy đến và cùng ăn mừng với hai tuyển thủ Việt Nam là Nguyễn Văn Lai và Lê Văn Thao. Anh chàng cũng không quên gửi lời cảm ơn đến CĐV Việt Nam vì đã tiếp thêm sức mạnh cho anh cùng các đồng đội. Và đây chính là tấm huy chương điền kinh đầu tiên mà đoàn thể thao Timor Leste giành được trong lịch sử tham dự SEA Games.

 

Đông Timor là một quốc gia ở khu vực Đông Nam Á, bao gồm nửa phía Đông của đảo Timor, những đảo lân cận gồm Atauro và Jaco và Oecussi-Ambeno, một phần nằm ở phía Tây Bắc của đảo, trong Tây Timor của Indonesia. Đông Timor là một đất nước nhỏ bé với 15.410 km² cách thành phố Darwin, Úc khoảng 640 km về phía tây bắc. Ở mức thu nhập bình quân $800, Đông Timor là một trong những nước có GDP trên đầu người thấp nhất thế giới. Tính đến năm 2016, GDP của Đông Timor đạt 2.501 USD, đứng thứ 163 thế giới, đứng thứ 43 châu Á và đứng thứ 11 Đông Nam Á.

 

Timor Leste là quốc gia đầu tiên trên thế giới được sinh ra trong thế kỷ 21, nhờ giành được độc lập, thoát khỏi ách xâm lược của Indonesia. Lịch sử đầy đau thương, xưa là thuộc địa của Bồ Đào Nha, rồi bị Úc, Hà Lan chiếm đóng, rồi lại đến Nhật xâm lược 1945. Hết Nhật lại đến Bồ Đào Nha cai trị, họ quyết tâm giành độc lập cho đến 1974 thì Bồ Đào Nha phải rút. Xui là sau khi Bồ rút được 9 ngày, Indonesia bắt tay với Úc và Mỹ nhảy vào xâm lược với lý do chống cộng sản. Trong khi lý do thật sự của việc có dấu răng của Mỹ cũng chả có gì khác ngoài việc trữ lượng dầu ở ngoài khơi Timor: Mỏ dầu cực khổng lồ Great Sunrise với giá trị hơn 50 tỉ USD. Indonesia bắt tay Úc khai thác chia nhau 50/50.

 

Timor Leste lại đánh Indo mãi đến năm 2002, mới giành lại đc độc lập. Sau khi Indonesia rút thì họ được Úc chia quyền lợi khai thác với tỉ lệ 82% cho Úc và 18% cho Timor. Timor kiện, Úc chơi bài mà Tàu sau này học theo đó là: Rút khỏi quyền tài phán của các tổ chức quốc tế liên quan đến biên giới biển. Mãi đến năm 2005, Úc mới nhượng bộ với tỉ lệ 50/50 nhưng do Úc toàn quyền khai thác. Và nghe đâu Úc còn chơi bài giữ luôn hơn 25 tỷ USD của Timo với lý do tiền này chỉ dành cho an sinh xã hội "Anh xây bệnh viện trường học thì tôi trích cho xây, còn thứ khác thì không". Vậy là 1 triệu dân Timor với cái sổ tiết kiệm gấp 10 lần GDP nhưng chẳng được dùng để đầu tư phát triển kinh tế, cũng chả được trả lãi, thế nên họ nghèo vẫn hoàn nghèo. Họ là nước nghèo nhất trong khu vực và thuộc nhóm nghèo nhất thế giới.

 

Nhìn lại, cần khâm phục ý chí của người dân Timor Leste với khát vọng độc lập của họ, chỉ tiếc rằng dân họ quá ít, về sức mạnh khó mà so được với nước Úc khổng lồ bên cạnh. Chớ họ mà được toàn quyền khai thác dầu khí thì có khi họ giàu hơn cả ta, thậm chí giàu như Brunei. Đấy cái giá của độc lập tự do hoàn toàn không chỉ là cái tên hiện lên trên bản đồ trên thế giới mà nó còn là lợi ích dân tộc, lợi ích về kinh tế để làm động lực phát triển lâu dài của cả một dân tộc.

Thương cho dân Timor Leste và mừng cho dân Việt Nam ta, chẳng bị anh nào đòi chia % dầu ngoài khơi. Đó cũng là lý do mà dân Việt đồng cảm với Timor Leste và chúng ta vui với chiến thắng nho nhỏ của bạn trong thể thao.

Trường hợp của Timor Leste cũng không khác mấy số phận các nước Châu Phi vẫn đang nuôi béo nước Pháp, không khỏi khiến ta nhớ đến lập luận lâu nay của những kẻ đội lốt “đấu tranh dân chủ cho Việt Nam” luôn xướng rằng: Việt Nam đã đánh đuổi đi các nền văn minh thế giới! Đảng CSVN thí dân chúng dành vinh quang cho mình! Không cần đổ xương máu có thể giành được độc lập!...Bản chất của chúng không ngoài mưu đồ muốn làm “cầu nối” để các nước “văn minh” kia giúp chúng “phục quốc VNCH”, lấy lại “hòn ngọc Viễn Đông” trong giấc mơ ảo vọng.

SỰ TỘT CÙNG CỦA SỰ ẤU TRĨ CỦA VŨ KHẮC NGỌC

 Hoa Sen

        Trong khi cả dân tộc đang vỡ òa với những huy chương vàng của các vận động viên tham dự Seagame 31, đặc biệt với chiến thắng của đội bóng đá nam và bóng đá nữ thì lại có những kẻ đi ngược lại dân tộc, đất nước, tỏ thái độ hằn học, chọc ngoáy với chiến thắng của ta. Điển hình trong đó có là Vũ Khắc Ngọc.

        Nực cười khi Vũ Khắc Ngọc làm 1 phép so mà ở góc độ của tôi thấy kệch cỡm quá. Cái cảm xúc, cái nhiệt huyết của bóng đá mỗi năm khi đến mùa là người người thấy rạo rực, nhà nhà thấy rạo rực, ngành ngành thấy rạo rực chứ nào có riêng ai. Nhưng đã là cảm xúc thì chỉ là theo mùa, hết mùa ta tạm gác lại để mùa sau cho bùng cháy tiếp, bốc cao hơn, cao đến ngút ngàn chứ có ai hò hét, gõ thùng, xô, chậu, xoong, chảo được mãi đâu, cứ giữ tình yêu bóng đá trong tim là được.

        Tôi nghĩ rằng Việt Nam không phải là một quốc gia quá hâm mộ bóng đá nhưng phải thừa nhận họ quá hâm mộ lá cờ đỏ sao vàng. Bởi vậy cho nên họ chỉ đợi những dịp nào đó để họ có lý do, có cái cớ... để được mang lá cờ của mình ra cùng hò hét với mọi người.


        Còn lịch sử, Vũ Khắc Ngọc biết không, nó đâu có cho kết quả nhanh như 1 phản ứng hóa học? Học lịch sử, mặc dù đâu có vẫn xuất hiện những giờ giảng chưa hấp dẫn, chưa thổi hồn, chưa được phong phú do khách quan, chủ quan này nọ. Nhưng phải nhìn thấy 1 vấn đề xuyên suốt là nếu tự chọn còn nguy hại hơn rất nhiều. Đương nhiên người dạy cũng phải nỗ lực rất cao để mỗi giờ học lịch sử là một giờ học thực sự thiêng liêng và thổi hồn đầy ăm ắp.

        Nếu người ta không học lịch sử làm sao biết lá cờ đỏ ấy đã nhuộm bao nhiêu máu của các thế hệ cha ông, bao nhiêu người phải ngã xuống để bảo vệ lá cờ ấy cùng sự thiêng liêng của Tổ quốc, để mà trân quý, để mà nâng niu, để đội lên đầu như thế!

        Đừng "nhảy số" kiểu phản ứng hòa học thế anh Vũ Khắc Ngọc à. Bởi như anh biết đấy, một phản ứng sai gây nổ chỉ có thể làm mặt anh mà thôi. Đừng có đem những cảm xúc cá nhân, đem so cảm xúc bóng đá với giờ giảng lịch sử để hạ thấp môn lịch sử thì đó là một sự ấu trĩ theo kiểu đánh tráo khái niệm hẹp hòi và tăm tối lắm. Cứ thế này rồi thử hỏi sau này con anh, cháu anh liệu có còn biết anh là ai không?

NỤ CƯỜI ĐÓ CÓ LÀM AI XAO XUYÊN

  Hoa Sen

        Khi chứng kiến nụ cười tỏa nắng của 2 vị lãnh đạo của 2 quốc gia thì chắc hẳn có rất nhiều người xao xuyến. Đa số mọi người đều vui mừng, phấn khởi và tin tưởng rằng quan hệ Việt - Mỹ sẽ tiếp tục phát triển và vươn xa hơn nữa; đồng thời với đó là 1 số kẻ tỏ ra cay cú, buồn bực vì bày ra khá nhiều chiêu trò nhưng không phá hoại được sự thành công của Hội nghị thượng đỉnh Asean - Mỹ, không cách nào phá hoại được quan hệ giữa Việt Nam và Mỹ.

        Nhìn vào vị trí đặc biệt mà Thủ tướng Phạm Minh Chính cùng đoàn công tác Việt Nam chúng ta có thể nhận thấy vị thế đặc biệt của Việt Nam đối với Mỹ (vị trí ngồi đặc biệt nhất, xếp cạnh, cùng dãy ghế với ngài Tổng thống J.Biden). Khi giao lưu ông bạn đứng đầu Nhà trắng liên tục tay bắt mặt mừng với Thủ tướng Việt Nam, cả hai luôn nở nụ cười tươi như hoa Hồng. Điều này cho thấy rằng Việt Nam không chỉ là một thành viên Asean mà là quốc gia có vị trí đặc biệt của Mỹ trong khối Asean.


        Qua cuộc gặp gỡ giữa ban, có thể nhận thấy rằng chính quyền của Tổng thống Biden giành sự quan tâm, tôn trọng đối với Việt Nam. Nụ cười của Tổng thống Biden và Thủ tướng Phạm Minh Chính rất vui vẻ, cởi mở, có vẻ rất chân thành, nhìn cái cười rất thoải mái của họ là chúng ta đủ hiểu. Đồng thời, khi Thủ tướng Phạm Minh Chính chuyển lời mời của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng và Chủ tịch nước Nguyễn Xuân Phúc mời Tổng thống Biden sang thăm Việt Nam, ngài đã vui vẻ nhận lời.

        Có thể thấy chuyến thăm và làm việc tại Mỹ của Thủ tướng Phạm Minh Chính và đoàn đại biểu cấp cao Việt Nam là thành công rực rỡ. Trái ngược hoàn toàn với một số vị "chuyên gia" nhận định trước chuyến thăm của Thủ tướng Phạm Minh Chính. Đặc biệt Thủ tướng khẳng định một cách khẳng khái, thẳng thắn và tự tin rằng: Sẵn sàng trao đổi với bất cứ cá nhân hay tổ chức nào trên thế giới khi nói về nhân quyền ở Việt Nam trước diễn đàn CSIC.

        Quan hệ Việt - Mỹ đã và đang phát triển và gặt hái những thành công ngoài mong đợi trên tinh thần tôn trọng độc lập, nền chính trị của nhau, hợp tác và phát triển. Mỹ ủng hộ một Việt Nam độc lập, tự chủ, phát triển và thịnh vượng.

        Chỉ buồn cho mấy anh em chống cộng ở Cali, cứ thấy nguyên thủ Việt Nam sang thăm nước Mỹ là dăng kèn, trống ra biểu tình phản đối, bỉ bôi Tổ quốc, kêu gọi quyên góp tiền để chống cộng nhưng chẳng bao giờ nghĩ ra lịch sử quan hệ Việt - Mỹ đã sang trang./.

Cô gái miền Tây quyết tâm làm giàu bằng mỹ phẩm online

 Mỹ Phượng là một cô gái miền Tây chân thành, đầy nhiệt huyết, năng động với những hoạt động cộng đồng của xã Bình Phú, huyện Càng Long, tỉnh Trà Vinh. 

Cũng như bao bạn trẻ khác, ở cái tuổi mới lớn cô từng ấp ủ cho bản thân mình thật nhiều mơ mộng và luôn khát khao cống hiến hết mình cho những công việc đã chọn. Vùng thôn quê Bình Phú, với hoàn cảnh gia đình khó khăn, nên cô chọn lập gia đình sớm với luôn mong muốn mình sẽ nhanh chóng ổn định giúp đỡ được nhiều người thân. Thế nhưng khi có gia đình rồi mới thấy nhiều sự gian truân và khó khăn.



Làm đủ công việc vất vả nhưng thu nhập chẳng được bao nhiêu, chỉ đủ lo được cho bản thân mà không đủ báo hiếu được cho ba mẹ, chưa kể đến sau này về già thì vẫn không chắc là sẽ có nỗi một khoảng tiền để xây một căn nhà vững chãi. Đúng như câu người ta hay nói “Trong cái khó, ló cái khôn”. Nghĩ vậy nên sau một thời gian dài đắn đo cô đã mạnh dạn  đến với con dường kinh doanh, quyết tâm làm giàu từ công việc bán mỹ phẩm.


Thời gian đầu, cô gặp khá khó khăn vì môi trường mỹ phẩm trong nước rất phức tạp và thực sự khó tiêu thụ. Nhưng ông bà ta nói quả không sai “Có công mài sắt, có ngày nên kim”. Khó khăn và rủi ro tiềm tàn nhưng không bao giờ đánh bại được cô. Từng ngày như thế, Mỹ Phượng không nản lòng mà luôn cố gắng tìm hiểu sâu hơn,  học hỏi và đúc kết những kinh nghiệm về lĩnh vực kinh doanh online.



Trong xu hướng phát triển của các dòng mỹ phẩm nội ngoại nhập hiện nay, để tìm được một dòng mỹ phẩm uy tín, an toàn và có hiệu quả làm đẹp cao trở nên khó khăn hơn rất nhiều. Mong ước tìm ra và kiểm chứng được một dòng mỹ phù hợp với mình lại có tác dụng  làm đẹp thấy rõ là mong mỏi của mọi bạn gái. Vận may đã mỉm cười với Mỹ Phượng khi chị được Mỹ Phẩm Magicskin lựa chọn làm Đại lý.


Khi được hỏi về cơ duyên đến với kinh doanh online, Mỹ Phượng không ngần ngại chia sẻ: “Công việc để kiếm nhiều tiền thì dù có làm gì ở đâu cũng phải chịu vất vả, bởi lấy được đồng tiền chân chính không phải là điều dễ dàng, nhưng con người chúng ta phải biết nuôi ý chí, hơn nhau là ở phần ý chí và tỷ phú cũng đi lên từ con người bình thường nhất "Trời sinh voi ắt sẽ sinh cỏ" vấp ngã ở đâu ta sẽ đứng lên ở đó” .

Hoan nghênh nghị lực phấn đấu của Mỹ Phượng. Quý vị độc giả hãy mua mỹ phẩm của Mỹ Phượng sử dụng để ủng hộ cho Mỹ Phượng nhé!

Liên hệ với Đại lý Mỹ phẩm Mai Phượng qua Facebook : https://www.facebook.com/profile.php?id=100065612863919