Nhìn lại ĐỖ HÙNG (BÁO THANH NIÊN) MẤT DẠY VỚI TỔ QUỐC

 Đó là nhận xét khá chính xác của bà Beo Hồng dành cho Đỗ Hùng- Phó Tổng thư ký Báo Thanh niên. Tại sao bà Beo Hồng lại “nặng lời” với Đỗ Hùng như vậy? Bài viết của chúng tôi dưới đây xin được phần nào giải thích.

********* 
Đỗ Hùng- Phó Tổng thư ký báo Thanh niên

Hôm nay, ngày 5/3/2014. Cách đây 35 năm, sau khi hùng hổ tiến vào nước ta tại khắp các tỉnh biên giới phía Bắc và bị chặn đánh tơi bời, ngày 5./3/1979, Đặng Tiểu Bình đã buộc phải ra lệnh thu quân.

Chiến tranh Biên giới Phía Bắc 1979 đã diễn ra nhiều trận đánh ác liệt, tiêu biểu là trận đánh 12 ngày đêm bên bờ sông Kỳ Cùng, đường 1B vào thị xã Lạng Sơn. Những chiến sĩ sư đoàn 337 chính là những người đã trực tiếp cầm súng đánh trả hơn 50 cuộc tiến công của quân TQ vào tuyến phòng thủ của ta dọc 2 bên sông...
 Cầu phao Khánh Khê (Hình chụp tháng 3/1979)


Trong suốt cuộc chiến đấu 12 ngày đêm đó, sư 337 cùng quân, dân huyện Văn Quan đã chiến đấu anh dũng, kiên cường bám trụ “một tấc không đi, một ly không rời” quyết không để địch vượt qua được sông Kỳ Cùng. Từ 28.2 - 5.3.1979 đã diễn ra nhiều trận đánh ác liệt, địch lợi dụng lực lượng áp đảo đã mở nhiều cuộc tấn công sống chết nhằm vượt sông đều bị ta đánh bật trở lại.

Sáng 28.2.1979, địch huy động hai quân đoàn và dân binh cùng hàng trăm khẩu pháo các loại nổ súng tấn công toàn tuyến phòng ngự của sư đoàn. “Cuộc chiến đấu tại điểm cao 649, điểm cao nhất trong hệ thống điểm cao tại quanh khu vực cầu Khánh Khê diễn ra cực kỳ ác liệt, ta bắn sang địch được một viên đạn thì chúng đáp trả một trăm lần”, đại tá Hoàng Hoa Chiến, nguyên trưởng ban tác chiến sư đoàn 337 nhớ lại. Tại điểm cao này, đại đội 9 thuộc tiểu đoàn 3 do trung đội trưởng Trần Minh Lệ đã kiên cường chống trả gần 13 đợt tấn công của địch. Sau hai ngày chiến đấu phía ta đã thương vong nhiều, lương thực và đạn dược đều cạn trong khi lực lượng của địch vẫn liên tục áp đảo. Bị thương nặng, anh Trần Minh Lệ vẫn không rời trận địa mà chờ địch vào gần mới giật thủ pháo tiêu diệt và đã hy sinh anh dũng.

Theo tài liệu tổng kết của sư 337, ước tính ta đã tiêu diệt hơn 2.000 tên địch, phá 8 xe tăng và thu được một số vũ khí, chặn đứng và đánh bại ý định vu hồi bao vây chia cắt Lạng Sơn của địch. Thế nhưng cũng đã có hơn 650 cán bộ, chiến sĩ Sư đoàn 337 đã vĩnh viễn nằm xuống hai bên bờ sông Kỳ Cùng...

Sau chiến tranh, để ghi nhớ công ơn các liệt sĩ đã ngã xuống, một tấm bia chiến thắng đã được xây dựng ngay đầu cầu Khánh Khê.


Đất nước bước vào thời kỳ xây dựng. Lạng Sơn nói chung cũng như xã Khánh Khê (huyện Văn Quan), xã Bình Trung (huyện Cao Lộc) kế bên cũng cần những công trình mới. Từ năm 1986 UBND tỉnh đã phê duyệt Dự án thủy điện Khánh Khê tại ngay khu vực đầu cầu Khánh Khê. Theo thiết kê, tấm bia chiến thắng sẽ phải nằm giữa lòng hồ thủy điện. Theo dự kiến, công trình này khởi công quý III/2007 và hoàn thành, phát điện vào quý IV/2008 (Tiếc rằng, do những trục trặc về nguồn vốn nên Nhà đầu tư là Cty Cổ phần Đầu tư Hợp Xuân đã không hoàn thành công trình thủy điện này đúng tiến độ).
 Bia Chiến thắng ngay đầu cầu Khánh Khê cũ (Hình chụp tháng 2/2011)
 Bia chiến thắng cũ chụp tháng 2/2011- Ảnh Trường Sơn 


 Cầu Khánh Khê mới
Vì lý do Bia Chiến thắng nằm trong lòng hồ nên tỉnh Lạng Sơn cùng với Ban Lãnh đạo Sư đoàn 337, nay là  Đoàn kinh tế quốc phòng 337 (Quân khu 4) đã bắt tay vào khảo sát, tìm địa điểm mới để xây dựng Bia Chiến thắng mới, thay thế cho Bia cũ. Địa điểm mới được chọn là vị trí cao ráo tại bản Pa Pách (xã Bình Trung, huyện Cao Lộc) cách vị trí bia cũ 500 mét. Nhà bia có diện tích trên 60 m2 nằm trong khuôn viên hơn 200 m2 với tổng giá trị gần 600 triệu đồng, từ nguồn đóng góp của cán bộ, chiến sĩ các thế hệ Sư đoàn 337 và sự hỗ trợ của UBND tỉnh Lạng Sơn, Bộ Tư lệnh Quân khu I.

Nhân kỷ niệm 65 năm ngày thương binh liệt sĩ, ngày 27/7/2012 quân dân tỉnh Lạng Sơn và Đoàn Kinh tế quốc phòng 337 đã long trọng tổ chức Khánh thành Nhà Bia chiến thắng mới.

 

Trước đó, ngày 5/2/2011, báo Thanh niên đăng bài Lạng Sơnnhững ngày tháng hai. Trong bài này, Thanh niên đăng tấm hình của tác giả Trường Sơn với chú thích “Tấm bia kỷ niệm chiến thắng tại đầu cầu Khánh Khê - Ảnh: Trường Sơn”. 
 Tấm bia kỷ niệm chiến thắng tại đầu cầu Khánh Khê - Ảnh: Trường Sơn

Là Phó Tổng thư ký Báo Thanh niên, khi biên tập, duyệt đăng bài này, nhìn đất đá cùng các vật liệu xây dựng ngổn ngang, đương nhiên Đỗ Hùng phải biết tấm hình này nằm ở vị trí nào. Đương nhiên, Đỗ Hùng phải được tác giả báo cáo, rằng nếu Dự án thủy điện Khánh Khê được dây dựng đúng tiến độ thì tấm bia này đã chìm sâu trong nước từ trước đó 3 năm, vào năm 2008; rằng thay thế tấm bia này là một Nhà bia đang được xây dựng cách đó có 500 m với quy mô hoành tráng hơn….

Lờ đi những thông tin trên, trong 1 entry với tiêu đề “Khiếp nhược” trên blog Mr Do của mình, Đỗ Hùng đã ngang nhiên xuyên tạc, bịa đặt: Từ “Trung Quốc” đã bị xóa gần như hoàn toàn, từ “xâm lược” cũng thế. Tấm bia ghi chiến tích đánh Trung Quốc của quân đội Việt Nam trong cuộc chiến tranh biên giới 1979 đã bị đục nát như là bằng chứng cho sự khiếp nhược đã tới mức không thể diễn tả bằng lời“. (Ở TP.HCM, tôi thấy những tấm bia ghi chiến tích đánh Mỹ đặt trước Lãnh sứ quán Mỹ, khách sạn Park Hyatt vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt).”

Ngay lập tức, entry của Đỗ Hùng loang sang hầu hết các blog của các “nhà zân trủ”. Sang blog Quê choa của Nguyễn Quang Lập, nó được thêm chút “mắm muối” trở thành bài “Ai đục bỏ lòngyêu nước”. “Nhà zân trủ” này sướt mướt: “Từng là người lính nhập ngũ trong thời kì “Chống Trung Quốc xâm lược”, tui rất cảm động. Nhiều đoạn rưng rưng nước mắt.

Đến khi nhìn thấy bức ảnh:”Tấm bia kỷ niệm chiến thắng tại đầu cầu Khánh Khê” thì sững sờ, rực lên một nỗi đắng cay.”

Bài viết Ai đục bỏ lòng yêu nước? này của NQL lập tức được bay sang trang chính thức của Việt Tân. Để rồi suốt 4 năm qua, tấm hình với lời bình xuyên tạc có dụng ý của Đỗ Hùng như một “minh chứng” cho việc chính quyền VN hiện tại nhu nhược, khiếp sợ trước TQ mà các thế lực thù địch luôn sử dụng trên fb, trên khắp các diễn đàn mỗi dịp tháng 2 về…

Nhưng nếu như chỉ có một lần như vậy thì chắc bà Beo Hồng cùng mọi người không nỡ khắt khe đánh giá Đỗ Hùng là kẻ “mất dạy với Tổ quốc”. Với anh ta, cộng đồng cư dân mạng đã có rất nhiều phản ánh. Dịp đầu năm ngoái, Google.tienlang cũng từng có nhắc nhở anh ta tại bài "HẢI CHIẾN HOÀNG SA"- SỰ BẤT TÀI VÀ HÈN NHÁT CỦA CẤP CHỈ HUY VNCH.

Quá trình tha hóa của Đỗ Hùng, blogger Đôi mắt đã tập hợp khá đầy đủ tại bài: “Phó TTK báo Thanh Niên Online hay ngôi sao "rận chủ" Mr. Đỗ”, mời bạn đọc tìm hiểu.



Lê Hương Lan

PHONG THÁI CỦA MỘT NHÂN TƯỚNG

 PHONG THÁI CỦA MỘT NHÂN TƯỚNG

Năm 1989, khi làm Lễ chuẩn bị rút Quân tình nguyện VN về nước, ba mình được đứng bên cạnh tướng Giáp.
- Ba mình nói nhỏ với ông:
"Toàn thể cán bộ, chiến sĩ Quân tình nguyện ở CPC luôn quý mến và kính trọng Thủ trưởng".
- Ông mỉm cười và đáp lại nhẹ nhàng: "Mình cảm ơn cậu và anh em".
Ba mình nói câu này là xuất phát từ tấm lòng và suy nghĩ của nhiều cán bộ, chiến sĩ hồi đó.
Khi mà những năm tháng tình hình chiến trường CPC còn phức tạp, ông cùng phu nhân sang thăm một số đơn vị thuộc Mặt trận 479.
Để khỏi phiền anh em, ông bà đem theo cơm nắm muối vừng. Giữa buổi trưa nắng khô ráp ở Xiêm Riệp, ông bà bình thản ăn trưa dưới gốc cây cổ thụ. Vị tướng lừng danh thế giới, Tổng tư lệnh QĐNDVN đã sống trong lòng người lính không chỉ bằng những chiến công vĩ đại mà còn bằng phong thái của một vị Nhân Tướng. Ông luôn coi mình bình đẳng với chiến sĩ.
NCH


Chuyện về anh hùng Nguyễn Đình Tiết

  



Cựu chiến binh LÊ XUÂN THANH



Tôi vinh dự được sống và cùng chiến đấu với Anh hùng LLVT nhân dân Nguyễn Đình Tiết, nguyên Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 27, Binh chủng Đặc công. Lần đầu tiên tôi gặp anh Tiết là vào một chiều mùa hè cuối tháng 8-1972.

Lúc ấy, tôi đang là chiến sĩ đặc công vừa học xong lớp quân y thì nhận lệnh lên đường để bổ sung cho Tiểu đoàn 27 đang chiến đấu ở chiến trường. Xuất phát từ Hà Nội, sau một ngày hành quân, chúng tôi dừng chân, ăn cơm chiều tại sân chùa Quan Nha (Duy Tiên, Hà Nam). Trong bữa cơm của tôi bất ngờ có sự hiện diện của một sĩ quan trẻ, quân hàm trung úy, da ngăm đen, khỏe mạnh, miệng cười tươi tắn, ăn mặc gọn gàng, vai đeo xắc cốt... Ăn xong, anh đứng dậy, ân cần nhắc chúng tôi: "Các đồng chí ăn khỏe, ăn nhiều vào còn đánh giặc, phía trước còn gian khổ lắm đấy!".

Chuyện về anh hùng Nguyễn Đình Tiết

Anh hùng LLVT nhân dân Nguyễn Đình Tiết. Ảnh tư liệu 

Tối đó, tôi được lệnh lên Tiểu đoàn bộ để gặp thủ trưởng nhận nhiệm vụ. Bất ngờ vị thủ trưởng đó lại là người sĩ quan trẻ ngồi ăn cơm cùng mâm ban chiều với tôi. Tôi lúng túng chào. Anh cười, chỉ chỗ cho tôi ngồi và nhẹ nhàng nhắc khéo: "Lần sau nhớ chào đúng điều lệnh". Sau đó, anh rót nước mời tôi uống, hỏi thăm gia đình, bố mẹ, người thân của tôi... Sự gần gũi của anh khiến những e ngại trong tôi dần tan biến. Đang nói chuyện thì một chiến sĩ xuất hiện. Anh ta đứng nghiêm trước mặt chỉ huy, giơ tay lên dõng dạc báo cáo: "Báo cáo tiểu đoàn phó, tôi-Hạ sĩ Đoàn Ngọc Hiền, chiến sĩ trinh sát có mặt nhận nhiệm vụ". Lúc đó, anh cũng đứng nghiêm trang, giơ tay chào lại và giọng dứt khoát: "Được, đồng chí nghỉ, chờ nhận nhiệm vụ".

Anh Tiết nói tiếp: "Tiểu đoàn đã cân nhắc kỹ và quyết định giao cho hai đồng chí một nhiệm vụ quan trọng. Bây giờ các đồng chí về nghỉ sớm, nhớ thu dọn quân trang cho gọn gàng, đúng 6 giờ lên đây nhận nhiệm vụ".

Cả đêm ấy, tôi không thể chợp mắt, phần không biết nhiệm vụ ngày mai là gì, phần cảm động trước sự gần gũi, chân tình của anh... Gần 6 giờ sáng, tôi khoác ba lô lên Tiểu đoàn bộ. Hiền đã ở đó với anh. Anh cười tươi và nói: "Quân y chậm hơn trinh sát rồi nhé". Rồi anh nói tiếp: "Anh em mình làm quen với nhau đã nhé. Mình tên là Tiết, Nguyễn Đình Tiết, quê ở Bắc Giang...". Giới thiệu xong, anh Tiết giao cho tôi và Hiền làm nhiệm vụ tiền trạm cho đơn vị. Nôm na là trên đường hành quân thì đi trước đội hình để liên hệ với các địa phương lo chỗ ăn nghỉ cho cán bộ, chiến sĩ. Đồng thời, anh giao cho chúng tôi một chiếc xe đạp hiệu Vĩnh Cửu, không phanh, không gác-đờ-bu làm phương tiện. Anh không quên nhắc nhở chúng tôi: "Đi an toàn, ăn uống chu đáo, khéo léo quan hệ... giữ đúng tư thế, tác phong quân nhân".

Làm nhiệm vụ tiền trạm tưởng ngon ăn, nhưng cũng có lúc gặp những vướng mắc và Tiểu đoàn phó Nguyễn Đình Tiết đã khéo léo giải quyết các tình huống để đơn vị bảo đảm tốc độ và kế hoạch hành quân. Vào đến Diễn Châu, Nghệ An, lực lượng bổ sung của chúng tôi nhập vào Tiểu đoàn 27. Tôi về nhận nhiệm vụ ở bộ phận quân y.

Chuyện về anh hùng Nguyễn Đình Tiết

Cựu chiến binh Lê Xuân Thanh (ngoài cùng, bên trái) và đồng đội cùng gia đình Anh hùng LLVT nhân dân Nguyễn Đình Tiết. Ảnh: NGỌC GIANG 

Tuy gọi là chia tay nhưng chúng tôi vẫn cùng một đơn vị và trong thời gian Tiểu đoàn 27 làm nghĩa vụ quốc tế trên chiến trường nước bạn Lào, tôi vẫn gặp anh Tiết nhiều lần trên chiến trường Cánh Đồng Chum (Xiêng Khoảng), vẫn dáng đi nhanh nhẹn, nước da ngăm đen với cái miệng cười rất tươi và ánh mắt nhìn chúng tôi trìu mến... Hoàn thành nhiệm vụ ở Lào, đơn vị ra Bắc, anh được thăng chức Tiểu đoàn trưởng, vẫn quân hàm Trung úy. Năm 1975, anh Tiết chỉ huy phân đội tham gia Chiến dịch Buôn Ma Thuột. Lúc đó, anh là Thượng úy, Tiểu đoàn trưởng và còn thêm chức nữa: Là cha của cậu bé Nguyễn Đình Huỳnh. Theo lệnh của cấp trên, ngày 10-3-1975, Tiểu đoàn 27 tổ chức đánh vào sân bay Hòa Bình (Buôn Ma Thuột). Tôi được đi cùng mũi với Tiểu đoàn trưởng Nguyễn Đình Tiết.

Ngay từ lúc bắt đầu trận chiến này, diễn biến đã rất ác liệt, địch phản công điên cuồng; ta cố gắng đánh nhanh, thắng gọn... Nhưng sự chênh lệch về lực lượng và vũ khí trang bị giữa ta và địch quá lớn. Nhiều cán bộ, chiến sĩ của Tiểu đoàn 27 đã bị thương. Thấy vậy, Tiểu đoàn trưởng Nguyễn Đình Tiết quyết định sử dụng một lực lượng cơ động tổ chức mũi luồn sâu tiêu diệt hỏa lực địch. Ban đầu, tôi được anh giao nhiệm vụ cùng theo mũi cơ động. Nghe xong, tôi nhanh chóng chuẩn bị thuốc, bông băng cứu thương và không quên chuẩn bị lựu đạn, một khẩu côn bát thu được của địch và 3 băng đạn dự phòng... Sau khi nắm lại tình hình, anh Tiết nhìn tôi và ra lệnh: "Đồng chí Thanh quân y ở lại. Tuyến ngoài hết quân y rồi, ở lại để cứu chữa thương binh ở trong ra".

Thoáng bất ngờ, tôi nằng nặc xin đi, anh nghiêm giọng: "Đây là mệnh lệnh!".

Tôi nhận lệnh ở lại, còn mười mấy đồng đội của tôi (trong đó có Tiểu đoàn trưởng Nguyễn Đình Tiết) lao vào trận đánh. Khoảng 10 phút sau, chúng tôi bật khóc nức nở khi bộ phận vận tải chuyển thi thể các anh ra, mười mấy con người trong mũi luồn sâu đã ra đi mãi mãi... Trước những thành tích trong chiến đấu, ngày 26-4-2018, Chủ tịch nước đã ký quyết định truy tặng đồng chí Nguyễn Đình Tiết danh hiệu Anh hùng LLVT nhân dân.

Vào tháng 11-2017, tôi được gặp Nguyễn Đình Huỳnh-con trai anh Tiết ở Lữ đoàn 113, Binh chủng Đặc công. Huỳnh lúc đó là cán bộ của đơn vị. Gặp cháu, tôi có cảm giác như được gặp anh Tiết, người anh, người chỉ huy, người đồng đội của tôi. Tôi kể cho Huỳnh nghe những kỷ niệm về người cha của Huỳnh. Tôi hy vọng, Huỳnh sẽ giữ lại “trí anh hùng, tinh thần anh dũng, bất khuất” của người cha đáng kính, làm ngọn lửa nhiệt huyết soi sáng con đường tiếp bước truyền thống cha anh.

(Theo QĐND)

 

Tìm hiểu về Biển, Đảo Việt Nam

    - Tên sách: Tìm hiểu về Biển, Đảo Việt Nam

- Tác giả: Đại tá Đặng Việt Thủy - Đại tá Đậu Xuân Luận
- Nhà xuất bản: Quân đội nhân dân
- Năm xuất bản: 2009
- Người số hóa: giangtvx, hqnd


LỜI NÓI ĐẦU


Thế kỷ XXI được các nhà chiến lược xem là "Thế kỷ của đại dương”, bởi cùng với tốc độ tăng trưởng kinh tế và dân số hiện nay, nguồn tài nguyên thiên nhiên, nhất là tài nguyên không tái tạo được trên đất liền sẽ bị cạn kiệt sau vài ba thập kỷ tới. Trong bối cảnh đó, các nước có biển, đặc biệt là các nước lớn đều coi trọng xây dựng chiến lược biển, tăng cường tiềm lực mọi mặt để khai thác và khống chế biển.


Đối với nước ta, biển đảo là một bộ phận cấu thành phạm vi chủ quyền thiêng liêng của Tô quốc, cùng với đất liền tạo ra môi trường sinh tồn và phát triển. Lấn biển để dựng nước và thông qua biển để giữ nước là một nét độc đáo của bản sắc văn hóa Việt Nam. Biển, đảo nước ta có những ưu thế và vị trí chiến lược đặc biệt quan trọng đối với khu vực và trên thế giới. Việc xây dựng, quản lý, phát triển và bảo vệ quyền lợi biển, đảo là vấn đề có ý nghĩa chiến lược đối với việc gìn giữ toàn vẹn chủ quyền quốc gia, giữ vững ổn định chính trị và phát triển kinh tế - xã hội của đất nước trong thời kỳ mở rộng quan hệ đối ngoại và hội nhập quốc tế.


Cuốn sách "Tìm hiểu về biến, đảo Việt Nam" sẽ giúp bạn đọc thuận lợi khi nghiên cứu, tìm hiểu những kiến thức cơ bản về biển, Luật biển của quốc tế và Việt Nam; nhận rõ vai trò quan trọng, điều kiện tự nhiên và tiềm năng phát triển của đảo, quần đảo, vịnh, vũng, các bãi biển ở nước ta trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.


Trong quá trình sưu tầm, biên soạn, nhóm tác giả có sử dụng tư liệu các công trình nghiên cứu của những cá nhân và tập thể về biển, đảo Việt Nam. Chúng tôi xin chân thành cảm ơn sự giúp đỡ và mong nhận được nhiều ý kiến đóng góp của bạn đọc.