Type Here to Get Search Results !

VUA TRỘM KHÉT TIẾNG HỒNG KÔNG – CẢ GAN BẮT C.ÓC T.ỐNG TIỀN GIỚI NHÀ GIÀU, CHẤN ĐỘNG CHÂU Á

Hoàng Vân 0

 Cuối thế kỷ 20 tại Hồng Kông, có một người đàn ông sở hữu khối tài sản lên tới hàng tỷ đô la. Hắn luôn đeo kính mát, lái chiếc Lamborghini màu vàng đặc trưng đi khắp nơi, phô trương cuộc sống xa hoa. Người đó chính là Trương Tử Cường.



Tuy nhiên, khác với những người giàu có thực sự, toàn bộ tài sản của hắn không đến từ con đường chính đáng mà từ cư/ớp giật và bắt c/óc tốn/g tiền. Hắn không hứng thú với những khoản nhỏ, chỉ nhắm đến các phi vụ lớn, đồng thời xây dựng quan hệ rộng trong giới xã hội đen, dẫn dắt băng nhóm thực hiện hàng loạt vụ án chấn động.


Hắn từng trực tiếp đòi tiền từ những tỷ phú như Lý Gia Thành hay Quách Bình Hương, với số tiền lên tới hàng trăm triệu HKD, trở thành nỗi ám ảnh của giới nhà giàu. Trương Tử Cường, Diệp Quốc Hoan và Quý Chính Hùng được gọi là Bộ 3 Vua Trộm khét tiếng thời bấy giờ. 


Năm 1959, gia đình hắn lẩn trốn sang Hồng Kông mưu sinh, khi đó hắn mới 4 tuổi. Không nơi nương tựa, họ đến phố miếu Yau Ma Tei mở một quán trà nhỏ với thu nhập ít ỏi. Thời điểm đó, khu vực này còn nghèo nàn, phức tạp và tập trung nhiều thành phần xã hội đen.

Lớn lên trong môi trường ấy, hắn vừa đi học vừa phụ quán, nhưng sớm bỏ dở việc học. Thay vào đó, hắn bị thu hút bởi giới giang hồ — ngưỡng mộ sự ngang tàng và lối sống tự do của họ.


Trong gia đình, người cha nghiêm khắc nhiều lần quở trách vì lo con trai sa ngã, nhưng chính điều đó lại khiến Trương Tử Cường phản kháng mạnh hơn. Hắn bắt đầu đ/á/nh nhau, giao du với đám lưu manh, rồi dần quen biết các ông trùm xã hội đen, từng bước trượt dài vào con đường tội phạm.


Từ năm 12 tuổi, dưới sự dẫn dắt của các ông trùm, hắn đã làm những việc bất chính. Với sự liều lĩnh và nhanh nhạy, hắn nhanh chóng trở thành một kẻ cầm đầu nhỏ, thường xuyên ra vào trụ sở cảnh sát. Đến 16 tuổi, hắn lần đầu vào t/ù, nhưng sau khi ra t/ù vẫn tiếp tục gây án, để lại một hồ sơ tội phạm dày đặc.


Muốn kéo con trai quay đầu, cha hắn gửi hắn đến tiệm may vest học nghề. Tuy nhiên, ban ngày làm việc, hắn vẫn âm thầm duy trì quan hệ với giới xã hội đen, hoàn toàn không có ý định thay đổi.

Đến năm 20 tuổi, hắn gặp Lưu Yến Phương – một cô gái xuất thân trí thức. Hai người nhanh chóng thân thiết, và hắn không giấu giếm quá khứ của mình. 


Thế nhưng, thay vì rời xa, cô ta lại cho rằng hắn dũng cảm, quyết đoán và có thể làm nên chuyện lớn, từ đó ủng hộ hắn mạnh mẽ. Chính điều này càng đẩy hắn lún sâu hơn vào con đường tội phạm.

Sau đó, hai người kết hôn và có 2 con trai. Tuy nhiên, cuộc sống hôn nhân không thể dập tắt tham vọng của hắn, mà ngược lại, với sự hậu thuẫn của vợ, hắn bắt đầu âm thầm lên kế hoạch cho một phi vụ lớn.


Đến năm 1990, kinh tế Hồng Kông phát triển mạnh, tầng lớp giàu có ngày càng đông. Khi đó, Trương Tử Cường đã 35 tuổi, lăn lộn trong giới tội phạm hơn 20 năm, xây dựng mạng lưới quan hệ rộng và trở thành thủ lĩnh một nhóm nhỏ có tiếng. Tuy nhiên, so với giới thượng lưu, tất cả vẫn quá nhỏ bé — chính sự giàu sang của giới thượng lưu khiến hắn nảy sinh lòng ghen tị. 


Thời điểm này, đồng hồ Rolex trở thành biểu tượng địa vị, được giới doanh nhân ưa chuộng. Cũng từ đó, thông tin về một lô đồng hồ Rolex từ Thụy Sĩ chuẩn bị vận chuyển về sân bay Kai Tak lọt vào tai hắn. Nhận thấy cơ hội, hắn nhanh chóng tìm hiểu quy trình vận chuyển, rồi tập hợp 4 đồng bọn, lên kế hoạch cho một vụ cư/ớp lớn.


Ngày 22 tháng 2 năm 1990, khoảng 11 giờ 30 phút, lô hàng được đưa đến khu kho tại sân bay Kai Tak. 3 nhân viên vận chuyển bắt đầu đưa hàng lên xe: 1 người ở lại trên xe giám sát, 2 người vào kho kiểm tra. Khi việc chuyển hàng vừa hoàn tất và họ chuẩn bị lên xe, 5 tên cướp đeo mặt nạ bất ngờ xuất hiện. 


Chúng hành động cực kỳ nhanh và có tổ chức. 2 tên chĩa s/ú/n/g khống chế tài xế ngay lập tức. 3 tên còn lại dùng s/ú/n/g ép 2 nhân viên bảo vệ vào phía sau xe, trói tay bằng c/ò/n/g nhựa và bịt miệng bằng băng dính. Chỉ trong chưa đầy 10 phút, chiếc xe chở hàng bị chúng lái đi.


Một tên trong nhóm nhanh chóng thay trang phục tài xế, qua mặt bảo vệ và rời khỏi cổng trạm. Hắn giả vờ vào đường hầm sân bay rồi bất ngờ đổi hướng, chạy về phía Quan Thành và biến mất. 


Phía công ty Rolex Hồng Kông không nhận được hàng đúng giờ nên bắt đầu nghi ngờ. Họ liên lạc với đội vận chuyển nhưng không có phản hồi, buộc phải báo cảnh sát. Ngay sau đó, cảnh sát phát lệnh truy tìm, đồng thời kiểm soát các tuyến đường để truy dấu chiếc xe bị cư/ớp.


Vài giờ sau, 1 cảnh sát phát hiện chiếc xe trên đường Sheung Yee, khu Kowloon Bay. Khi mở cửa, bên trong là 3 nhân viên bảo vệ bị trói tay phía sau, bịt mắt và miệng, còn toàn bộ số đồng hồ đã biến mất. Theo lời khai, bọn cướp đã đổi xe tại đây rồi tẩu thoát.


Đến khoảng 17 giờ cùng ngày, cảnh sát nhận tin về một chiếc xe tải bị cháy trên đường Anderson. Tại hiện trường chỉ còn lại phần x/ác xe cháy rụi, bên cạnh là một vài chiếc Rolex nữ còn mới. Tổng cộng, bọn cướp đã lấy đi 40 thùng, khoảng 2500 chiếc đồng hồ Rolex, trị giá 30 triệu HKD (≈ 95 tỷ VNĐ).


Qua điều tra, cảnh sát nghi ngờ băng nhóm do Trương Tử Cường cầm đầu đứng sau vụ án. Tuy nhiên, do cả 5 tên đều đeo mặt nạ nên không đủ bằng chứng để kết tội. 


Sau vụ cướp, an ninh sân bay Kai Tak được tăng cường đáng kể. Tuy nhiên, hơn 1 năm sau, khi dư luận dần lắng xuống, một vụ án tương tự lại xảy ra. Sáng ngày 12 tháng 7 năm 1991, 1 ngân hàng tại Hồng Kông chuẩn bị vận chuyển lô tiền mặt lớn sang Mỹ. Công ty bảo vệ Guardforce phụ trách, sử dụng xe bọc thép đưa tiền ra sân bay Kai Tak. Lô tiền gồm 17 triệu USD và 35 triệu HKD (≈ hơn 500 tỷ VNĐ).


Khi xe tiến vào khu kho, 4 nhân viên xuống làm thủ tục, 3 người còn lại giữ vị trí bảo vệ: 2 người đứng phía trước, 1 người trong cabin, luôn trong trạng thái cảnh giác. Tuy nhiên, đúng lúc đó, 5 tên cướp bất ngờ xuất hiện, lao thẳng tới xe. Trong nhóm có 4 tên che mặt, riêng kẻ cầm đầu không đeo mặt nạ, cầm s/ú/n/g trực tiếp chỉ huy.


Chỉ trong tích tắc, 2 tên lao tới khống chế nhóm nhân viên phía trước, những kẻ còn lại xông thẳng vào khoang sau. 3 nhân viên bị bịt miệng, che mắt, c/ò/n/g tay rồi nhốt trong xe. Chỉ trong chốc lát, chiếc xe chở tiền đã bị chúng lái đi. 


Khi nhóm nhân viên làm thủ tục quay lại, chiếc xe đã biến mất. Họ lập tức báo cảnh sát. Trong lúc tẩu thoát, bọn cướp cố tình di chuyển vòng vèo để đánh lạc hướng, rồi đến gần cầu thuộc đường hầm Tates Cairn, nơi một chiếc xe van màu trắng đã chờ sẵn. 

Trong lúc bị nhốt phía sau xe, mồ hôi khiến dải băng bịt mắt của một nhân viên trượt xuống. Từ khe hở đó, người này nhìn thấy rõ khuôn mặt tên cầm đầu không đeo mặt nạ. 


Sau đó, bọn cướp nhanh chóng chuyển toàn bộ số tiền sang xe khác rồi tẩu thoát. Khi cảnh sát đến nơi, chỉ còn lại chiếc xe và các nhân viên bị khống chế, toàn bộ số tiền đã biến mất. Dù có nhân chứng nhìn thấy mặt hung thủ, nhưng do hoảng loạn, lời mô tả không đủ chính xác, khiến việc xác định nghi phạm gặp khó khăn.


Từ việc bọn cướp nắm rõ thời gian và địa điểm vận chuyển — vốn là thông tin bảo mật — cảnh sát nghi ngờ có nội gián. Hướng điều tra nhanh chóng tập trung vào Lưu Yến Phương, một nhân viên trong bộ phận vận chuyển.


Không lâu sau vụ án, cô ta dùng danh nghĩa cá nhân chuyển 410.000 HKD và 50.000 USD gửi vào ngân hàng. Qua số seri, cảnh sát xác định đây chính là tiền bị cư/ớp. Đáng chú ý, chồng của cô ta là Trương Tử Cường — người đã có nhiều tiền án. Khi kiểm tra tài khoản, cảnh sát phát hiện dòng tiền lớn bất thường, từ đó bắt giữ cả hai.


Nhân viên bảo vệ cũng xác nhận Trương Tử Cường chính là kẻ cầm đầu, đồng thời là người duy nhất không đeo mặt nạ trong vụ cướp.

1 năm sau, vụ án được đưa ra xét xử tại Tòa án Cấp cao Hồng Kông. Trương Tử Cường bị kết án 18 năm t/ù, giam tại nhà tù Stanley. Trong khi đó, do thiếu chứng cứ trực tiếp, Lưu Yến Phương được thả ngay tại tòa.


Tuy nhiên, sau khi được thả, Lưu Yến Phương không dừng lại. Cô ta nhanh chóng thuê luật sư, tổ chức họp báo và công khai phản bác. Trước truyền thông, cô trực tiếp để lộ vết sẹo trên đùi, khẳng định mình bị cảnh sát đ/á/nh đ/ậ/p, é/p c/un/g, thậm chí bị đ/â/m bằng d/a/o trong quá trình thẩm vấn. Đồng thời, cô ta nhấn mạnh việc kết tội Trương Tử Cường chỉ dựa vào lời khai của 1 nhân viên vận chuyển là hoàn toàn vô lý.


Trong nhiều năm, cô ta liên tục kêu oan, gây áp lực dư luận, khiến nhiều người tin đây là một vụ án oan. Đến tháng 6 năm 1995, đơn kháng cáo được chấp nhận. Nhờ sự vận động của cô ta và luật sư, Trương Tử Cường được xét xử lại, tuyên trắng án và trả tự do ngay tại tòa. Không chỉ vậy, cả hai còn kiện ngược cảnh sát và nhận bồi thường 8 triệu HKD (≈ hơn 25 tỷ VNĐ).


Chỉ trong thời gian ngắn, cái tên Trương Tử Cường trở thành tâm điểm tại Hồng Kông. Hắn giữ cả tiền cư/ớp lẫn tiền bồi thường, sống xa hoa như một ông trùm: mặc đồ hàng hiệu, lái xe sang, giao du với giới giang hồ và nhiều nhân vật có tiếng. Trong số đó có Quý Chính Hùng — anh em kết nghĩa của hắn.


Quý Chính Hùng có uy tín lớn trong cả giang hồ lẫn xã hội, đồng thời là bạn thân của Thành Long – ngôi sao hành động hàng đầu Hồng Kông. Sau một thời gian giao du, hắn được Quý Chính Hùng dẫn đến một bữa tiệc lớn do Thành Long tổ chức, quy tụ nhiều nhân vật thành đạt. 


Tại buổi tiệc, trước sự xa hoa của giới thượng lưu — đặc biệt là hình ảnh Thành Long với bộ vest và chiếc đồng hồ đắt giá — Trương Tử Cường nảy sinh ý đồ xấu. Hắn lén kéo Quý Chính Hùng ra một bên thì thầm, nhưng lập tức bị ngăn lại vì đó là bạn thân, buộc phải gạt bỏ ý định ngay tại chỗ. Sau đó, Quý Chính Hùng vẫn giới thiệu hắn với mọi người và cùng chụp ảnh lưu niệm. Mãi về sau, khi câu chuyện bị phanh phui, Thành Long mới biết mình từng suýt trở thành mục tiêu.


Sau buổi tiệc, tầm nhìn của Trương Tử Cường thay đổi rõ rệt. Dù cuộc sống đã rất sung túc, hắn vẫn nhận ra mình còn kém xa giới tài phiệt. Lòng tham ngày càng lớn, khiến hắn quyết định chuyển sang con đường táo bạo hơn: b/ắt có/c tố/n/g tiền. Trong suy nghĩ của hắn, đã làm thì phải làm việc lớn — và nếu ra tay, phải nhắm vào người giàu nhất. Từ đó, hắn lập danh sách 10 tỷ phú Hồng Kông để lựa chọn mục tiêu.


Trước đó, trong 3 năm ở nhà tù Stanley, hắn đã quen biết nhiều tay sai. Một người trong số đó có liên hệ với Diệp Quốc Hoan — “vua trộm” khét tiếng, từng gây ra nhiều vụ cướp v/ũ tra/ng bằng s/ú/n/g và vượt ngục sang Quảng Đông. Trương Tử Cường rất ngưỡng mộ nhưng chưa từng gặp. Nhờ trung gian, cuối cùng 2 người cũng liên lạc được với nhau.


Không lâu sau đó, hắn tìm đến Quảng Đông, trực tiếp mời Diệp Quốc Hoan hợp tác cho một kế hoạch lớn. Cả hai cùng xem xét danh sách các tỷ phú, trong đó có Lý Gia Thành và Lưu Luân Hùng. Tuy nhiên, Diệp Quốc Hoan đã gạch bỏ tên Lưu Luân Hùng vì từng mang ơn người này, không muốn ra tay.


Cuối cùng, họ quyết định nhắm vào Lý Gia Thành — người giàu nhất Hồng Kông. Mục tiêu cụ thể là con trai ông, Lý Trạch Cự, nhằm đòi một khoản tiền chuộc khổng lồ. Chính kế hoạch liều lĩnh này đã đẩy cả băng nhóm vào con đường không thể quay đầu.


Đến năm 1996, Trương Tử Cường cùng Diệp Quốc Hoan và đồng bọn bắt đầu chuẩn bị: mua s/ú/n/g, chuẩn bị xe chứa b/o/m, đồng thời bí mật theo dõi lịch trình di chuyển của Lý Trạch Cự để chờ thời cơ ra tay.


Tháng 5 năm đó, khi mọi thứ đã sẵn sàng, Trương Tử Cường triệu tập đồng bọn hành động. Tuy nhiên, ngày 13 tháng 5, Diệp Quốc Hoan cùng nhóm mang v/ũ k/h/í lén nhập cảnh vào Hồng Kông thì bị phát hiện. Diệp Quốc Hoan bị b/ắ/n và bắt giữ, những kẻ còn lại may mắn trốn thoát. Dù mất một mắt xích quan trọng, Trương Tử Cường chỉ tiếc nuối trong chốc lát rồi lập tức thay người, tiếp tục kế hoạch.


10 ngày sau, ngày 23 tháng 5, hắn ra lệnh hành động. Khoảng 17 giờ, Lý Trạch Cự rời công ty trên Đường Thượng Tần, lái xe về khu Nam đảo. Nhóm của Trương Tử Cường bám theo phía sau. Khi đến khu vực Vịnh Nước Sâu, lợi dụng một khúc cua, chúng bất ngờ chặn đầu xe, nổ 2 phát s/ú/n/g để uy hiếp.


Bị tấn công bất ngờ, Lý Trạch Cự và tài xế hoảng loạn. Bọn cướp chĩa s/ú/n/g ép họ xuống xe, khống chế rồi đưa Lý Trạch Cự lên xe của chúng. Tài xế bị buộc phải quay về báo tin cho gia đình, đồng thời bị cảnh cáo không được báo cảnh sát nếu không con tin sẽ mất m/ạn/g.


Ngay sau đó, bọn chúng đưa Lý Trạch Cự về phía bắc, đến làng Hoạch Tâu, huyện Phân Lĩnh — khu vực hẻo lánh, ít người qua lại. Phi vụ bắ/t có/c hoàn tất. Trong cơn kích động, Trương Tử Cường còn hôn lên trán con tin, lộ/t đ/ồ rồi g/ia/m trong một chuồng gà bỏ hoang, cử người canh giữ 24/24.


Tiếp đó, hắn buộc b/o/m quanh người, một mình đến gặp Lý Gia Thành để đòi tiền chuộc. Trước sự uy hiếp, không ai dám ngăn cản. Hắn yêu cầu 2 tỷ HKD (≈ 5.750 tỷ VNĐ). Vì muốn cứu con, Lý Gia Thành chấp nhận ngay, nhưng cho biết chỉ có 1 tỷ HKD tiền mặt, số còn lại cần thời gian rút từ ngân hàng. Ông đề nghị trả trước 40 triệu HKD, phần còn lại sẽ bổ sung sau. 


Tuy nhiên, Trương Tử Cường đưa ra điều kiện khác. Do kiêng kỵ số 4, hắn để lại 2 triệu, chỉ lấy 38 triệu trước. Đồng thời, để giảm rủi ro, hắn hạ yêu cầu xuống 1 tỷ HKD nếu giao ngay, nhưng vì cho phép “khất” thêm 1 ngày, hắn nâng tổng tiền chuộc lên 1,038 tỷ HKD (≈ hơn 3000 tỷ VNĐ). Cuối cùng, Lý Gia Thành chấp nhận toàn bộ điều kiện và còn tiễn hắn ra tận cổng.


Trong cuộc gặp trước đó, Lý Gia Thành đã nói rất nhiều, khuyên hắn mang tiền rời đi và làm lại cuộc đời, nếu không kết cục sẽ rất bi thảm. Tuy nhiên, Trương Tử Cường hoàn toàn không nghe theo. Sau khi nhận đủ tiền chuộc, một ngày sau, hắn đích thân đưa Lý Trạch Cự đến khách sạn East Hotel Trung Loa Vân và trả tự do. 


Khoản tiền chuộc khổng lồ này được xem là một trong những vụ tống tiền lớn nhất thời điểm đó. Từ đây, hắn bắt đầu nếm “vị ngọt” từ việc b/ắt c/óc giới nhà giàu, mang tiền đi tiêu xài hoang phí, tổ chức tiệc tùng, ra vào sòng bạc Ma Cao, vung tiền không chớp mắt.

Chỉ 1 năm sau, hắn tiếp tục nhắm đến mục tiêu khác: Quách Bình Hương. Tuy nhiên, sau vụ Lý Trạch Cự, giới doanh nhân đã tăng cường an ninh, khiến việc ra tay khó khăn hơn. Vì vậy, hắn giao cho một tay chân thân tín theo dõi lịch trình của Quách Bình Hương.


Tháng 4 năm 1997, Trương Tử Cường đến Ma Cao đánh bạc lớn, đồng thời gọi lại một đồng bọn từng tham gia vụ cướp trước đó. Sau một thời gian trò chuyện, hắn bất ngờ lật lại chuyện cũ, đòi lại phần tiền đã chia, tính cả lãi lên đến 9 triệu HKD (≈ 28 tỷ VNĐ). Khi đối phương không có khả năng trả, hắn lập tức gây sức ép, buộc người này phải tham gia kế hoạch mới để “trừ nợ”.


Ngay sau đó, hắn giao chính người này — Trương Chí Phong — theo dõi Quách Bình Hương tại Sun Hung Kai Centre: ghi lại loại xe, biển số và giờ tan làm. Chỉ sau vài ngày, lịch trình được xác định rõ: mỗi ngày 18 giờ 10 phút, Quách Bình Hương tự lái chiếc BMW màu xanh nhạt, đi theo một tuyến đường cố định qua Deep Water Bay. 


Trương Tử Cường trả công 2 triệu HKD (≈ 6 tỷ VNĐ) cho Trương Chí Phong, đồng thời liên tục thay người theo dõi để tránh bị phát hiện. Sau nhiều tháng chuẩn bị, kế hoạch bắ/t c/óc hoàn tất.


Ngày 28 tháng 9, hắn cùng đồng bọn chọn khách sạn East Point làm căn cứ. Chiều hôm sau, một tên được cử đến Sun Hung Kai Centre giả vờ đi lại để theo dõi mục tiêu, trong khi những kẻ khác chờ lệnh.


Đến 18 giờ 10 phút, Quách Bình Hương vẫn chưa rời khỏi tòa nhà, khiến cả nhóm bắt đầu căng thẳng. Khoảng nửa tiếng sau, chiếc BMW quen thuộc mới xuất hiện và rời khỏi tòa nhà — tín hiệu lập tức được truyền về. 


Theo kế hoạch, nhóm của Trương Tử Cường chia thành 2 xe, mang theo v/ũ kh/í, di chuyển đến tuyến đường ven biển. Khi xe của Quách Bình Hương đi qua, chúng đồng loạt hành động: một xe tăng tốc chặn đầu, xe còn lại khóa đuôi, biến đoạn đường một chiều thành điểm chặn kín.


Giữa tình huống hỗn loạn, trong khi các tài xế phía sau chưa hiểu chuyện, Trương Tử Cường vẫn bình tĩnh bước xuống xe, mở nắp capo giả vờ kiểm tra, chờ thời cơ ra tay.


Trên đoạn đường lúc này chỉ còn xe của Quách Bình Hương di chuyển. Khi vừa qua khúc cua, ông phát hiện xe chắn ngang phía trước, buộc phải dừng lại và bấm còi. Ngay lập tức, một xe khác ép sát phía sau, khóa chặt đường lui.


Trong tích tắc, bọn cướp mang v/ũ k/hí lao tới bao vây. Quách Bình Hương chưa kịp phản ứng đã bị kéo xuống xe, nhét lên xe van. Chúng trói tay, bịt mắt, bịt miệng rồi khóa cửa, nhanh chóng rời khỏi hiện trường. Trong khi đó, Trương Tử Cường vẫn đứng lại giả vờ sửa xe, đến khi nhận tín hiệu thành công mới rời đi.


Con tin bị đưa đến một căn nhà 2 tầng hẻo lánh gần núi tại Ma On Kong, New Territories. Tại đây, ông bị xích chân, không thể di chuyển. Trương Tử Cường trực tiếp gọi điện đòi tiền chuộc, nhưng gia đình họ Quách yêu cầu phải nghe giọng con tin mới chấp nhận thương lượng.


Tuy nhiên, Quách Bình Hương kiên quyết không hợp tác, từ chối gọi điện, thậm chí còn mắng chửi và tuyên bố bọn cư/ớp sẽ phải trả giá. Trước sự chống đối đó, nhóm b/ắt có/c bắt đầu dùng bạ/o lự/c. Trong nhiều ngày, ông bị đ/á/nh đ/ậ/p, l/ột quần áo, nhốt vào một chiếc hòm gỗ chật hẹp, tối tăm, chỉ được ăn cơm xá xíu và uống nước lọc.


Sau 4 ngày chịu đựng, cuối cùng ông buộc phải khuất phục, gọi điện về nhà, yêu cầu chuẩn bị 2 tỷ HKD tiền chuộc.

Sau quá trình thương lượng, hai bên thống nhất mức 600 triệu HKD (≈ hơn 1800 tỷ VNĐ). Ngày 3 tháng 10, Trương Tử Cường nhận tiền nhưng chưa thả người ngay, mà chờ thêm 1 ngày để xử lý dấu vết, sau đó mới trả tự do cho con tin.


Vụ việc này khiến Quách Bình Hương bị chấn động tâm lý nặng nề, rơi vào trầm cảm và mất gần 1 năm mới dần hồi phục.

Hai vụ bắt cóc liên tiếp khiến giới tài phiệt Hồng Kông hoang mang, đồng loạt tăng cường an ninh, còn cảnh sát cũng siết chặt kiểm soát. Tuy nhiên, Trương Tử Cường vẫn chưa dừng lại — hắn tiếp tục lên kế hoạch nhắm vào Hà Hồng Sân.


Lần này, Trương Tử Cường cùng đồng bọn tự chế b/o/m, phục kích tại khu Shallow Bay. Khi mục tiêu đi qua, chúng ném b/o/m nhằm ép xe dừng lại. Tuy nhiên, kế hoạch nhanh chóng thất bại do cảnh sát phát hiện dấu hiệu bất thường, Hà Hồng Sân may mắn thoát chết.


Không dừng lại ở đó, hắn chuyển sang những kế hoạch nguy hiểm hơn. Hắn bí mật mua ch/ất n/ổ từ đại lục, vận chuyển lén về Hồng Kông bằng cách ngụy trang trong các thùng hàng giả dạng hải sản. Chỉ trong vài tháng, hắn tích trữ tới 800 kg chất n/ổ và hơn 2000 đầu đ/ạ/n, đủ sức phá hủy cả một tòa nhà lớn, rồi cất giấu tại một căn nhà đá ở khu Ma Thảo Lãng, New Territories.


Tuy nhiên, hoạt động này nhanh chóng lọt vào tầm ngắm của cảnh sát. Tháng 1 năm 1998, từ việc theo dõi một đồng bọn, lực lượng chức năng phát hiện nơi cất giấu, thu giữ toàn bộ số chất n/ổ và bắt giữ nhiều tay sai.


Nghe tin, Trương Tử Cường lập tức bỏ trốn sang Quảng Đông. Trong giới giang hồ lan truyền tin đồn số chất n/ổ này nhằm phá nhà t/ù để giải cứu Diệp Quốc Hoan, nhưng chưa có bằng chứng xác thực.


Dù vậy, hắn vẫn không dừng lại. Sau một thời gian lẩn trốn, hắn liên lạc với đồng phạm Hồ Tự Thu để tiếp tục mua thêm chất n/ổ — không ngờ mọi hành động lúc này đã nằm trong tầm kiểm soát của công an đại lục.


Ngày 15 tháng 1 năm 1998, tại khu vực cảng Giang, khi Trương Tử Cường vừa gặp đồng bọn thì lập tức bị bắt giữ. Những kẻ còn lại cũng lần lượt sa lưới, chấm dứt chuỗi tội ác kéo dài nhiều năm.


Tại phiên thẩm vấn, hắn tỏ ra bình thản, thậm chí ngạo mạn: mặc áo ba lỗ, quần ngắn, ngả người trên ghế, thỉnh thoảng uống nước như không hề bị xét hỏi. Hắn còn công khai nói về sở thích tiền bạc, đồng thời chối tội, viện lý do không hiểu quy trình tư pháp đại lục nên lo bị “gài bẫy”. Hắn yêu cầu được đưa về Hồng Kông xét xử — rõ ràng nhằm né tránh án t/ử h/ìn/h.


Trong thời gian đầu, hắn cứng đầu, không khai bất kỳ thông tin nào. Công an buộc phải khai thác từ đồng bọn. Sau 3 tháng, các đồng phạm lần lượt sụp đổ và khai ra toàn bộ quá trình phạm tội. Khi biết điều này, Trương Tử Cường cũng hiểu mình khó thoát, tinh thần dần suy sụp.


Sau gần 1 năm bị giam, hắn có dấu hiệu bất ổn tâm lý, thậm chí từng tìm cách t/ự t/ử để trốn tránh trách nhiệm nhưng bị phát hiện kịp thời. Sau đó, hắn hoàn toàn sụp đổ và bắt đầu khai nhận tội.


Trong khi đó, Lưu Yến Phương vẫn tìm cách bảo toàn tài sản. Khi cảnh sát Hồng Kông ban hành lệnh phong tỏa, cô ta lập tức thuê luật sư kháng nghị và thành công hủy bỏ lệnh hạn chế, thậm chí còn được bồi hoàn chi phí.


Tháng 11 năm 1998, Tòa án nhân dân trung cấp thành phố Quảng Châu tuyên án: Trương Tử Cường bị kết tội mua bán trái phép chất n/ổ, b/ắt c/óc và bu/ôn lậ/u v/ũ kh/í, nhận án t/ử h/ìn/h, tước quyền chính trị suốt đời, tịch thu tài sản 6,6 tỷ NDT (≈ gần 21000 tỷ VNĐ). 4 đồng phạm chính cũng bị tuyên án t/ử h/ì/nh.


Để tránh rủi ro, bản án được thi hành ngay trong ngày. Bên ngoài tòa, phóng viên tập trung đông đảo, lực lượng đặc nhiệm triển khai dày đặc. Nhiều xe tù được điều đi các hướng khác nhau để đánh lạc hướng, nhưng chỉ một xe chở phạm nhân thật đến nơi thi hành án. 

Tiếng s/ú/n/g vang lên, khép lại cuộc đời của “vua trộm thế kỷ”.


Sau đó, Lưu Yến Phương thừa kế khối tài sản khoảng 2 tỷ HKD (≈ hơn 6200 tỷ VNĐ). Từng có kẻ bắt chước hành vi của Trương Tử Cường, nhắm vào con trai cô ta để tống tiền nhưng nhanh chóng bị phát hiện. Cuối cùng, cô ta bán toàn bộ tài sản tại Hồng Kông, mang theo số tiền lớn sang Thái Lan sinh sống và biến mất khỏi tầm nhìn công chúng.

Đăng nhận xét

0 Nhận xét
* Please Don't Spam Here. All the Comments are Reviewed by Admin.

About Us

Vietnam Social Network Community Blog is a platform for connection, sharing, and spreading positive values within Vietnam’s digital community. The blog provides updates on media trends, community stories, personal branding insights, networking experiences, and effective applications of social media in both daily life and business.